Suy niệm chung Tháng 12-Người Sống Đời Thánh Hiến Được Mời Gọi Trở Nên Dấu Chỉ Cho Thời Cánh Chung

20

NGƯỜI SỐNG ĐỜI THÁNH HIẾN ĐƯỢC MỜI GỌI TRỞ NÊN DẤU CHỈ CHO
THỜI CÁNH CHUNG

Đời sống thánh hiến không chỉ là một hành trình dâng hiến cá nhân mà còn mang một sứ mạng cao cả là trở nên dấu chỉ cho thời Cánh Chung, về ngày Chúa Kitô trở lại như ý nghĩa của mùa Vọng mà toàn thể Giáo hội đang sống.

Được thúc đẩy bởi tình yêu Chúa Kitô, các tu sĩ muốn hiến thân trọn vẹn cho Người, muốn họa lại chân dung của Người nơi trần gian này, vì thế họ tuân giữ Ba lời khuyên Phúc Âm: Khiết tịnh, Nghèo khó, Vâng phục. Nhưng để sống được Ba lời khuyên Phúc Âm, không những tu sĩ phải chết đi cho tội lỗi, mà còn phải chết đi chính bản thân mình và thế gian. Như vậy, tu sĩ không còn bị ràng buộc bởi thân xác mau hư nát, nhưng hoàn toàn tự do trong một cuộc sống mới, một cuộc sống thuộc trọn về Chúa Kitô và kết hợp mật thiết với Người. Cuộc sống này là cuộc sống mà ngôn sứ Isaia đã loan báo: là nơi không còn khổ đau, không còn sự chết, không còn chiến tranh, hận thù, đói khát, nhưng được hạnh phúc diện kiến Thánh Nhan, nơi chỉ còn yêu thương chan hòa, nơi chỉ còn niềm vui hoan lạc vì được sống kết hợp mật thiết với Vua Vĩnh Cửu. Để sống và tiên báo trước đời sống vị lai của nhân loại mới, mỗi tu sĩ phải sống yêu thương như lời Chúa Giêsu đã truyền dạy. Trong mọi sự, người tu sĩ không còn đi tìm bản thân mình nhưng là tìm Chúa và tìm cách làm đẹp lòng Người, và yêu tha nhân như Chúa yêu. Để có một trái tim rộng mở biết yêu thương, người tu sĩ cần có một đời sống khiết tịnh, hoàn toàn thuộc trọn về Chúa, không còn bị ràng buộc, lệ thuộc vào thế gian thì mới có khả năng yêu thương hết mọi người. Để yêu như Chúa yêu, yêu thương cả kẻ thù và những kẻ ngược đãi thì người tu sĩ phải thực sự từ bỏ ý riêng, sống khiêm nhường, có đời sống cầu nguyện, năng kết hợp với Đức Kitô Chịu Đóng Đinh và thường xuyên thực hành khổ chế. Để cho thế gian thấy rằng Thiên Chúa đáng được yêu mến trên hết mọi sự, thì cộng đoàn tu trì chính là thiên đàng đang hiện diện trong trần thế này. Đời sống độc thân vì Nước Trời sẽ không làm cản trở sự phát triển nhân cách và nữ tính, nhưng tạo cho các tu sĩ một trái tim rộng mở và biết thao thức về hạnh phúc của mỗi người, biết ôm trọn cả thế giới trong trái tim mình.

Sống tinh thần Nghèo khó cả về vật chất lẫn tinh thần giúp các tu sĩ được tự do, không lệ thuộc vào của cải vật chất hay các mối quan hệ. Để sống được tinh thần Nghèo khó, người tu sĩ cần nhìn ngắm Đức Kitô – Đấng đã tự nguyện rời bỏ địa vị giàu sang của Thiên Chúa để trở nên nghèo khó từ Bêlem đến Núi Sọ. Người đã đến với những người nghèo khổ, bất hạnh, bị gạt bên lề xã hội để khôi phục phẩm giá cho họ và ban ơn cứu chuộc. Lòng hướng về người nghèo, hiểu được nỗi thống khổ của người nghèo và chia sẻ với người nghèo cũng là cách giúp người tu sĩ sống nghèo. Để sống chứng tá cho Nước trời mai sau trong lãnh vực đức Khó nghèo thánh hiến, người tu sĩ cũng cần phải có thái độ tôn trọng công bình xã hội trong tương quan với mọi người, bằng thái độ sẵn sàng phục vụ trong vui tươi, cách vô vị lợi, bằng tinh thần thanh thoát và đời sống đạm bạc thực sự.

Sống Đức Vâng phục thánh hiến là tự nguyện đặt mình trong sự lệ thuộc hoàn toàn vào Đức Giêsu Kitô và liên lỉ đón nhận sự soi dẫn của Chúa Thánh Thần, để thi hành trọn vẹn thánh ý Chúa Cha, ngang qua các vị bề trên trong Giáo hội và Hội dòng. Đã là một con người, ai cũng có những ý riêng, những sở thích/ nhưng vì Thiên Chúa đáng được yêu mến trên hết mọi sự nên người tu sĩ hiến dâng ý riêng, sở thích, kế hoạch…như một của lễ hy sinh dâng lên Chúa Cha. Để sống Đức Vâng phục tận căn, người tu sĩ cần nhìn lên Đức Giêsu Kitô Chịu Đóng Đinh để thao thức tìm kiếm thánh ý Chúa trong mọi sự.  Người tu sĩ phải thực sự thinh lặng nội tâm và nhạy bén mới có thể lắng nghe và đọc được ý Chúa. Và khi đã tìm được ý Chúa, thì mau mắn, vui tươi, đem hết sức lực, trí tuệ, ý chí, năng khiếu tự nhiên và ân huệ siêu nhiên để thi hành thánh ý Người.

Đời sống thánh hiến là một hành trình đòi hỏi sự dấn thân, từ bỏ và hy sinh, nhưng cũng là một con đường chan chứa niềm vui, hy vọng và ân sủng. Qua việc sống Khiết tịnh, Nghèo khó và Vâng phục, người tu sĩ không chỉ trở nên dấu chỉ sống động về sự hiện diện của Nước Trời giữa trần gian, mà còn là chứng nhân loan báo niềm hy vọng vào sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa. Những ai đáp lại tiếng gọi sống đời thánh hiến đều mang trong mình ơn gọi cao cả: trở thành hiện thân của tình yêu Thiên Chúa, phản chiếu ánh sáng cánh chung, nơi mọi đau khổ, bất toàn sẽ tan biến. Và chính khi người tu sĩ sống trọn vẹn giao ước tình yêu thánh hiến, thì họ đang góp phần nhỏ bé vào việc tiên báo một thế giới mà tình yêu Thiên Chúa là tất cả, một thế giới mà chúng ta cùng nhau hy vọng và hướng về.

Một câu hỏi được đặt ra cho mỗi người là: tôi đang là một nữ tu Mến Thánh giá Thủ Đức, đời sống hằng ngày của tôi có khả năng thôi thúc mọi thành phần dân Chúa can đảm chu toàn ơn gọi Kitô hữu; và mặc khải những khía cạnh phong phú của mầu nhiệm Nước Trời và chứng tỏ Thiên Chúa đáng được yêu mến trên hết mọi sự.

Ước mong sao nhờ chứng tá của người tu sĩ, ngày càng có nhiều người dâng hiến đời mình để tiên báo đời sống Cánh Chung.

Têrêxa Nguyễn Hải.